1. Nguyên nhân: do Mycobacterium leprae gây ra, làm tổn thương chủ yếu là da và thần
kinh
ngoại biên
2. Dấu hiệu chẩn đoán: có 1 trong 3 dấu hiệu
chính sau:
Mất hoặc giảm cảm giác rõ ở tổn
thương da hoặc ở vùng da bị
bệnh (nhiệt độ, sờ
mó
nhẹ, đau)
Thần
kinh ngoại biên
phì đại và
nhạy cảm, phối
hợp với các
dấu hiệu của
tổn
thương
dây thần kinh như liệt, mất cảm giác, teo cơ, loạn dưỡng da
BH (vi khuẩn Hansen) dương tính – nghĩa là
tìm được vi trùng phong
3. Triệu chứng của bệnh
Bệnh phong lây lan qua da hoặc hô hấp khi
tiếp xúc trực tiếp, lâu ngày với những chất xuất tiết (nước mũi, nước miếng…)
chứa nhiều vi khuẩn gây bệnh. Có nhiều vị nữ tu, thầy thuốc, nhân viên y tế
chăm sóc người phong suốt đời mà chẳng bao giờ lây bệnh.
Vi khuẩn phong tăng sinh rất chậm trong cơ
thể. Một vài loại vi khuẩn sinh sôi trong thời gian vài phút thì vi khuẩn
Hansen chỉ sinh sản một lần trong hai tuần lễ. Do đó bệnh xuất hiện rất chậm.
Thời gian ủ bệnh kéo dài vài năm, có khi cả mươi năm. Tới lúc bệnh lộ diện thì
cơ thể đã đầy rẫy những vi khuẩn.
Dấu hiệu sớm nhất của bệnh là những vết
biến màu trên da, không còn cảm giác nóng, lạnh và đau. Vết trên da có thể chỉ
lốm đốm dăm ba chỗ và chứa rất ít vi khuẩn. Nhưng cũng có thể xuất hiện trên
khắp cơ thể và đầy những vi khuẩn.
– Mặt người bệnh thường sần sùi từng cục
nhỏ, mũi xẹp xuống khiến bệnh nhân có gương mặt của con sư tử.
– Có nhiều u cục ở dây thần kinh ngoại vi,
gần khớp xương như cổ tay, khuỷu tay, đầu gối. Các cục này có thể sờ thấy qua
da và hơi đau. Do đó khi khám bệnh, thầy thuốc thường sờ nắn ở khuỷu tay người
bệnh coi có sưng đau hay không.
Không được điều trị, bệnh dẫn tới những
biến chứng như:
– Vì da không còn cảm giác nên người bệnh
thường hay bị phỏng hoặc thương tích nơi đầu ngón tay ngón chân mà họ không
biết. Rồi vết thương bội nhiễm với vi khuẩn khác, tế bào tiêu hao, xương hủy
hoại, ngón tay ngón chân ngắn lại. Do đó, xưa kia, có người cho rằng bị phong
thì ngón tay ngón chân rụng dần.
– Thần kinh ngoại vi tổn thương khiến bàn
tay bàn chân không cử động, cứng lại, co quắp. Họ đi lại khó khăn và không cầm
đồ vật được.
– Bàn chân thủng loét và nhiễm độc.
– Giác mạc tổn thương, mờ đục, áp nhãn tăng
cao, mắt khô, không chớp mắt và có thể đưa tới khiếm thị, mù lòa.
– Ngọc hành teo, không sản xuất được tinh
trùng, đưa đến vô sinh nam.
– Lông mày, lông mi rụng nhưng tóc toàn
vẹn.
4. Phác đồ điều trị phong nhiều khuẩn cho người
lớn
a. Thể nhiều khuẩn
Ngày
1 Ngày 2 – 28
Rifampicine 600 mg (2 viên) 0
Clofazimine 300 mg (3 viên) 50 mg (1 viên)
Dapsone 100 mg (1 viên) 100 mg (1 viên)
Thời
gian điều trị 12 vỉ, trong vòng 12 – 18 tháng
b. Thể ít khuẩn (thêm)
Ngày
1 Ngày 2 – 28
Rifampicine 600 mg (2 viên) 0
Dapsone 100 mg (1 viên) 100 mg (1 viên)
Thời
gian điều trị 6 vỉ, trong vòng 6 – 9 tháng







No comments: